Bệnh gì không được phép đi máy bay?

Dulichbui's Blog - So với các phương tiện giao thông khác, vận tải hàng không là phương tiện tốt nhất cho sự di chuyển hành khách nói chung và bệnh nhân nói riêng. Tuy nhiên có một số bệnh nhân không thể đi máy bay vì sự an toàn của chính bệnh nhân và của chuyến bay.
Trong kỳ nghỉ hè nhiều người muốn đi du lịch, đi nghỉ dưỡng, chữa bệnh bằng đường hàng không. Bài viết sau đây sẽ giải đáp cùng bạn đọc, những người mắc bệnh nào đi được và không đi được máy bay.


Theo Hội Hàng không Hoa Kỳ, một hành khách không thể cho đi máy bay là người đang bị một bất toàn về thể chất hoặc tâm thần và những người vì sự bất toàn đó hoặc vì tác động của chuyến bay lên sự bất toàn đó mà không thể tự chăm sóc, có thể nguy hiểm đến sức khỏe và sự an toàn của người đó hoặc hành khách khác và nhân viên hàng không; hoặc có thể gây khó chịu hay lo lắng cho hành khách khác. Ở nước ta, các hãng hàng không cũng có những quy định về điều kiện vận chuyển hành khách.


Những bệnh và các điều kiện đi hoặc không đi được máy bay
Việc quyết định có nên cho một bệnh nhân đi máy bay hay không, không những phụ thuộc vào bản chất, mức độ nặng nhẹ của bệnh mà còn phụ thuộc vào các yếu tố: thời gian bay, độ cao bay, chịu áp suất thế nào, việc cung cấp ôxy và các thiết bị y học đầy đủ đến đâu, có thầy thuốc và điều dưỡng viên đi cùng hay không và các vấn đề lưu ý đặc biệt khác. Mặc dù hàng không của các quốc gia không cho phép sử dụng các bình ôxy cá nhân, nhưng trên các chuyến bay người ta sẽ cung cấp ôxy theo yêu cầu của thầy thuốc, của hành khách. Sự cố y học hay gặp nhất trên máy bay là thiếu ôxy và các cấp cứu về tim mạch, ngất, tâm thần kinh...

Bệnh tim mạch
Hình ảnh điện tâm đồ ở bệnh nhân suy tim.


Các trường hợp bệnh nhân tim mạch không được đi máy bay gồm: bệnh tim mất bù; suy tim sung huyết; bệnh động mạch vành có tăng huyết áp nặng, tăng huyết áp mà chưa được kiểm soát tốt; bệnh nhân có cơn đau thắt ngực mới phát nặng hoặc chưa ổn định; bệnh nhân bị huyết khối tĩnh mạch sâu. Những trường hợp và điều kiện có thể đi máy bay: bệnh tim mất bù nhưng đã điều trị hợp lý, tim đã được bù; hoặc bệnh nhân được đi trên máy bay trang bị phương tiện tạo áp suất ôxy 100% suốt chuyến bay; bệnh nhân nhồi máu cơ tim cấp, đã phục hồi và không có triệu chứng từ 6 tuần trở lên; các trường hợp đau thắt ngực nhẹ hay vừa có thể cho đi máy bay, nhất là máy bay có thiết bị tạo áp suất và có ôxy; các bệnh van tim hoặc tim còn bù khác: bệnh nhân chỉ được phép bay ở độ cao từ 2.400-2.800m. Nếu muốn bay ở độ cao cao hơn thì máy bay phải được trang bị phương tiện tạo áp suất và cho bệnh nhân thở ôxy từ độ cao 2.400m trở lên; bệnh nhân huyết khối tĩnh mạch sâu cho đến khi liệu pháp chống đông máu đã ổn định và không có các biến chứng phổi. Lưu ý rằng các chuyến bay đường dài làm tăng nguy cơ huyết khối tĩnh mạch sâu và gây bệnh nghẽn mạch; vì vậy để phòng tránh, bệnh nhân cần phải kiêng rượu và thuốc lá, đồng thời dùng aspirin liều thấp, sử dụng bít tất hỗ trợ, vận động chi dưới và đi bộ trong khi bay.
Bệnh hô hấp
Những trường hợp không nên đi máy bay: bệnh nhân đang lên cơn hen; ở tình trạng hen nặng; bệnh nhân có nang phổi bẩm sinh; bệnh nhân bị lao đang hoạt động, lây nhiễm hoặc tràn khí màng phổi; khó thở khi nghỉ ngơi bị cấm bay; mức độ thiếu ôxy máu và tăng anhydrid carbonic nặng...
Các trường hợp bệnh hô hấp có thể đi máy bay là: dị ứng mũi và nhiễm khuẩn nhưng cần lưu ý là sau khi bay dễ phát triển bệnh viêm tai do áp lực khí. Để ngăn ngừa viêm tai do áp lực khí (barotitis), trong khi bay bệnh nhân nên nhai kẹo cao su, dùng thuốc chống ngạt mũi trước khi khởi hành 30 phút, dùng kháng sinh chống nhiễm khuẩn thích hợp và tránh ngủ lúc máy bay hạ xuống; bệnh nhân hen nhẹ có thể đi máy bay bình thường.
Phụ nữ có thai:
Thai phụ mang thai trong 8 tháng đầu có thể đi máy bay bình thường ngoại trừ người có tiền sử sảy thai hay đẻ non liên tiếp. Người có thai tháng thứ 9 không nên cho đi máy bay, nếu cần đi thì phải có sự cho phép của thầy thuốc. Trẻ nhỏ dưới một tuần tuổi không nên cho bay lên độ cao quá hoặc bay đường dài.Bệnh thiếu máu: Trường hợp thiếu máu nặng, hemoglobin dưới 8,5g/dl hoặc số lượng hồng cầu dưới 3 triệu/ml không được đi máy bay cho đến khi bệnh nhân được điều trị, hemoglobin đã tăng đến mức hợp lý. Nếu hemoglobin dưới 8,5 - 9g/dl thì cần chuẩn bị sẵn ôxy. Đối với bệnh nhân bị bệnh tế bào hình liềm rất dễ bị rối loạn khi đi máy bay nên cần phải hạn chế độ cao và quãng đường bay.
Bệnh đái tháo đường:
Bệnh nhân đái tháo đường mà không cần dùng insulin hoặc có thể chỉ dùng insulin mang theo mình trong chuyến bay thì có thể bay an toàn. Những bệnh nhân đái tháo đường "dao động" mà đang chịu những đợt hạ đường huyết thì cần được kiểm soát tốt trước khi bay. Bệnh nhân nên mang đường hay kẹo theo dùng trong khi bay để phòng phản ứng hạ đường huyết. Trong trường hợp phải bay đường dài, việc điều chỉnh thời gian dùng insulin trước khi bay qua các múi giờ cần được thầy thuốc hướng dẫn.
Bệnh nhân sau phẫu thuật:
Những trường hợp sau phẫu thuật hoặc sau chấn thương mắt phải đi trên các máy bay có cabin áp lực và liệu pháp ôxy để tránh tổn thương võng mạc do thiếu ôxy và bọt khí trong mắt. Bệnh nhân mới mổ không nên đi máy bay trong 10 ngày sau phẫu thuật bụng và 21 ngày sau phẫu thuật ngực; sau đó chỉ bay khi đã lành vết mổ và không phải dẫn lưu. Bệnh nhân phải mở thông đại tràng có thể đi máy bay miễn là không có mùi và các túi mở thông đại tràng đã thay mới trước khi bay. Bệnh nhân thoát vị bẹn hay thoát vị đùi to, không đỡ bằng băng treo hoặc bó thì không cho đi máy bay nếu máy bay không có thiết bị tăng áp lực vì tăng nguy hiểm nghẹt ruột thoát vị.
Bệnh rối loạn tâm thần:
Bệnh nhân loạn thần nặng, hoặc trong trạng thái kích động, loạn trí không được đi máy bay kể cả khi có thầy thuốc đi kèm. Bệnh nhân hoảng loạn hay sợ hãi có thể cho đi máy bay nhưng phải uống thuốc an thần trấn tĩnh trước và trong khi bay.

Người say tàu xe:
Những người dễ bị say tàu xe cần phải uống thuốc chống say trước khi bay 30 phút và trong lúc bay. Ăn nhẹ và ăn thức ăn dễ tiêu trước và trong khi bay có thể giảm triệu chứng say, giảm buồn nôn và nôn. Đêm trước khi bay phải ngủ đẫy giấc, chuẩn bị sức khỏe tối ưu trước khi bay cũng có tác dụng tốt chống say tàu xe.

Theo BS. Phạm Văn Thân (SKĐS)

Read more...

Người gốc Việt đầu tiên trượt tuyết tới Nam Bắc Cực

Dulichbui's Blog - Cuối năm 2009 tôi (ảnh) đã có dịp trượt tuyế́t đến Nam Cực, sau khi cũng đã có một dịp tương tự đến Bắc Cực một năm trước đó.
Có người hỏi tôi tại sao lại muốn đi Nam Cực. Câu trả lời ngắn là tại sao không. Nhưng đó chỉ là một phần mà thôi. Cuối năm 2005, tôi may mắn có dịp đi châu Nam Cực theo dạng du lịch bằng tàu đến các đảo và bán đảo châu Nam Cực. Cảnh vật ở đấy rất đẹp, thật hùng vĩ và hoang sơ.
Tôi đã đi các vùng miền bắc Canada, Greenland và Iceland và rất mê các vùng này nhưng khi đến châu Nam Cực, tôi biết mình sẽ phải thực hiện các chuyến đi lớn hơn và xa hơn để thỏa mãn sự đam mê này.
Hơn nữa tôi cũng có chút máu mạo hiểm và ưa sự thử thách, nên thế là ba năm sau tôi quyết định đi Bắc Cực theo kiểu mạo hiểm là trượt tuyết thay vì chỉ bay tới đó.
Chuyến đi Bắc Cực thành công nên tôi muốn thử thách mình hơn chút nữa, đó là Nam Cực.
Đa số chúng ta sống ở các vùng không cao hơn mặt nước biển là mấy nên nếu đặt chân đến Nam Cực, ta sẽ bị hội chứng độ cao như khó thở, nhức đầu, nôn mửa hay bị ảo giác và có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Bắc Cực vs. Nam Cực
Tuy lần này cũng trượt tuyết từ vĩ độ 89 đến vĩ độ 90, với khoảng cách 112 km, giống như chuyến đi Bắc Cực, nhưng hai chuyến là khá khác nhau.
Bắc Cực nằm giữa Bắc Băng Dương nên băng lúc nào cũng trôi dạt theo luồng nước. Cho nên việc di chuyển trên băng khá nguy hiểm vì chúng có thể vỡ.
Nam Cực tuy nằm trên băng nhưng lớp băng này rất dày, có khi gần 3000 m, phủ trên mặt đất của châu Nam Cực, nên băng chỉ trượt rất ít (khoảng 10 m mỗi năm). Do vậy việc di chuyển đến Nam Cực ít nguy hiểm hơn.
Nhưng Nam Cực có cái khó khác là vì lớp băng dày gần 3 cây số, và vì ở trục quay của trái đất, áp suất không khí thấp hơn nên nó giống như ở độ cao 4000m so với mặt biển.
Đa số chúng ta sống ở các vùng không cao hơn mặt nước biển là mấy nên nếu đặt chân đến Nam Cực, ta sẽ bị hội chứng độ cao như khó thở, nhức đầu, nôn mửa hay bị ảo giác và có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Ngoài ra, tính chất của tuyết ở hai cực rất khác nhau. Tuyết tại Bắc Cực cứng vì không khí có độ ẩm vì nằm trên mặt nước trong khi tuyết tại Nam Cực xốp và gần như là cát. Sức cản của tuyết ở Nam Cực khá lớn nên kéo sled rất mệt.
Chuẩn bị
Tuy đã trượt tuyết đến Bắc Cực và đã có kinh nghiệm, nhưng để chuẩn bị tốt nhất cho chuyến đi, tôi đã tập luyện và chuẩn bị sức khoẻ gần cả năm.
Tôi nhỏ con (1m64) và nặng chỉ có 56kg vì vậy để kéo sled nặng 35-45 kg trên tuyết, cần phải có sức khỏe tốt, tim mạch tốt.
Và nhất là phải quen với độ cao với tình trạng loãng oxy. Các bài tập luyện chính là leo máy thang (stairmaster), máy chèo thuyền (rowing), chạy xe đạp, nói chung là các bài tập về cardiovascular.
Cuối tuần thì đi hiking ngọn đồi cao 767m gần nhà và mang balô nặng khoảng 18-19 kg.
Để quen việc kéo sled, tôi đi ra bãi biển cũng gần nhà kéo bánh xe hơi. Cũng may bãi biển này vắng nên ít người hỏi tôi kéo vỏ xe để làm gì.
Ngoài các bài tập như trên, tôi cũng tham gia các chuyến leo núi như Mt Shasta (4322m), Mt Rainier (4392m) và Mt Whiney (4421m) để quen với độ cao trên 4000m và cường độ hoạt động ở các độ cao này.

Lên đường
Sau nhiều tháng chuẩn bị, ngày khởi hành của chuyến đi chờ đợi cũng đến.
Tôi đến Punta Arenas (Chile) vào ngày 14 tháng 12, hai ngày trước khi ngày khởi hành để chuẩn bị cho những thứ phút cuối.
Trong cuộc họp chuẩn bị, tôi gặp hai trong số bốn người đồng hành của mình. Đó là một doanh nhân Trung Quốc tên Nubo Huang và một kỹ sư người Đức Andreas Meyer.
Nhóm tôi có 5 người với người dẫn đường là 6. Hai người còn lại là cặp vợ chồng luật sư người Anh, John Sipling và Tanya Sipling.
Người dẫn đường và cặp vợ chồng người Anh lúc này đã ở trại Patriot Hills tại châu Nam Cực để tập luyện trước.
Ngày bay, chuyến bay bị dời lại vài lần vì thời tiết tại Patriot Hills xấu nhưng cuối cùng chúng tôi cũng lên đường.
Đến khi ngồi trong máy bay tôi mới có cảm giác là mình sẽ bắt đầu một chuyến đi lớn, gần như là một lần trong đời.
Và lúc đó tôi nhận ra rằng giấc mơ Nam Cực đã rất gần, chỉ hy vọng mọi việc được suôn sẻ vì từ lâu tôi đã biết những chuyến đi mạo hiểm như thế này hoàn toàn phụ thuộc vào thời tiết, sự may mắn và sự chuẩn bị. Sự chuẩn bị tốt thì có thể nhưng hai thứ kia không ai điều khiển được.


Patriot Hills
Đây là trại (basecamp) của công ty tổ chức chuyến đi.
Trại nằm vĩ độ 80 độ nam và 81 độ tây, nằm trong đất liền của châu Nam Cực.
Trại chỉ hoạt động ba tháng từ cuối mùa xuân đến mùa hè của nam bán cầu để phục vụ công việc vận chuyển và tổ chức các chuyến đi mạo hiểm đến Nam Cực và leo núi Vinson tại châu Nam Cực. Trại được dựng lên và dẹp đi hàng năm.
Việc chuyên chở, hậu cần ở châu Nam Cực rất phức tạp vì thời tiết, địa hình và sự hoang sơ hiểm trở và khoảng cách. Vì vậy chuyến đi rất đắt tiền vì tất cả mọi thứ đều phải chuyên chở từ Chile đến.
Ngay cả việc máy bay có thể đáp xuống “đường băng” cả là một vấn đề. Đường băng ở đây đúng là một đường băng theo nghĩa đen – máy bay đáp xuống băng và không thể dùng thắng để ngưng lại mà phải cho động cơ quay ngược để máy bay chậm lại từ từ.
Tất cả những chất thải, từ rác, nước rửa chén bát đến chất thải con người (cả hai thứ) đều được mang về lại đất liền chứ không để lại tại trại vì họ muốn bảo vệ môi trường.
Chúng tôi đến trại Patriot Hills ai nấy đều phấn khởi.
Người ở chung lều với tôi, cũng là một người Anh, nói chỉ việc đến trại này thôi cũng đáng tiền.
Thật vậy, trong chuyến bay của tôi có một người Nhật còn khá trẻ nhưng anh có lẽ bị dị tật ở chân nên phải xài nạng. Anh bay đến trại chỉ để ở đó một giờ rồi bay về lại Chile. Tôi nghĩ anh cũng tốn khá nhiều cho chuyến bay này.
Chúng tôi ở trại vài ngày để thực tập và làm quen với các công việc hàng ngày mà chúng tôi sẽ làm trong chuyến đi.

Vĩ độ cuối cùng
Sau 4 ngày thực tập và chờ đợi thời tiết tốt, chúng tôi, 5 người không quen biết mấy ngày trước đó và David Hamilton (người Anh) cùng lên máy bay Twin Otter nhỏ để bay đến vĩ độ 89 nam để bắt đầu cuộc hành trình của mình.
David Hamilton là người đã dẫn đường cho Sir Ranulph Fiennes trong lần leo núi đầu tiên lên đỉnh Everest hồi năm 2005.
Khi máy rời chúng tôi tại vĩ độ 89 nam, tôi biết rằng chúng tôi chính thức chia cắt với thế giới.
Một cảm giác xáo trộn, vừa háo hức vừa lo về thử thách mà mình có thể chưa bao giờ biết đến.
Các bạn đồng hành cũng có tâm trạng này. Nhưng trên hết chúng tôi đã biết trước chuyến đi sẽ khó khăn nên sự lo lắng cũng không át đi được sự háo hức.
Hôm đó là một ngày đẹp trời, nắng chói chang. Tuy vậy nhiệt độ vẫn rất thấp, -19C. Chung quanh toàn màu trắng, không một sinh vật ngoại trừ chúng tôi.
Chúng tôi nhanh chóng dựng lều trên tuyết để nghỉ, để ngày hôm sau thật sự bắt đầu hành trình trượt tuyết đến điểm đáy thế giới.
Nubo, Andreas và tôi ở trong một lều, John and Tanya một lều khác và David ở một mình trong một lều nhỏ.

Hành trình trượt tuyết
Sáng thức dậy vào lúc 6 giờ, chúng tôi bắt bếp để làm tan tuyết và đun sôi nước để ăn cereal (bỏng ngũ cốc).
Andreas, Nubo và tôi thay phiên nhau mỗi ngày “làm bếp”. Nói làm bếp thật ra chỉ việc bắt bếp, lấy tuyết cho vào nồi cho tan đến sôi thôi.
Chỉ có bữa ăn tối chúng tôi mới nấu ăn bằng cách cho nước sôi vào nồi thức ăn khô và đảo sơ qua để không bị khét.
Việc ăn uống trong chuyến đi kiểu này rất đơn giản. Thức ăn cho bữa sáng thường là cereal với sữa bột hoặc nếu không thích thì mì ăn liền.
Trong lúc trượt tuyết thì ăn snacks với các loại hạt và mứt như hạt điều, đậu phộng và nho khô, cộng với chocolate, bánh cookies, salami và power bars.
Bữa ăn chính là bữa tối gồm các món ăn đã sấy khô chỉ cần đổ nước sôi vào là ăn được, cộng với thịt đã chín đông lạnh.
Sau khi ăn sáng chúng tôi sắp xếp sled của mình và tháo lều xuống để đi.
Ngày đầu trượt tuyết, David quyết định trượt tuyết từ từ, và chỉ có 6 tiếng thôi vì chúng tôi phải làm quen với cao độ từ từ.
Trước khi đi Chile, tôi đã đi trượt tuyết ở Colorado, ở cao độ gần 2800m nên tôi không gặp mấy khó khăn với độ cao.
Nhưng ngày đầu, sled đầy và nặng, nên 6 tiếng kéo sled khá vất vả.
Hôm đó trời cũng gió nhiều nên chúng tôi phải che chắn tất cả, không để phần cơ thể nào tiếp xúc với cái lạnh.
Vừa kéo sled nặng, vừa phải biết điều chỉnh các lớp áo quần để không bị đổ mồ hôi hoặc bị quá lạnh, trong khi cơ thể làm việc rất nhiều mà oxy hít vào không đủ là một việc khó khăn nếu chưa quen. Cuối ngày hôm đó thì chúng tôi đã trượt tuyết được khoảng 10 km.
Ngày hôm sau, sau một “đêm” nghỉ ngơi (gọi là đêm chứ thật ra mặc trời chiếu sáng 24/24, chúng tôi phải dùng miếng che mắt để có thể ngủ được), chúng tôi lại “dọn nhà” – tức là lều mà chúng tôi dựng lên buổi tối – để lên đường đi tiếp.
Sau khi đi được 3 chặng, Tanya và John nói với David xin được nghỉ lại.
Chúng tôi lúc này không biết việc gì xảy ra và ai cũng ngỡ ngàng. Thì ra Tanya bị hội chứng độ cao (Acute Mountain Sickness) và cô cảm thấy rất yếu không thể đi được nữa.
Sau này tôi mới biết là đêm trước, cô đã không ngủ được vì khó thở và nhức đầu. Đấy là những triệu chứng ban đầu của hội chứng này.
Chúng tôi thế là dừng lại để có thể chăm sóc cô, hy vọng cô sẽ quen dần với độ cao ngày hôm sau.
Hai vợ chồng người Anh đêm đó quyết định sẽ không tiếp tục đi nữa vì Tanya càng yếu hơn. Họ đã liên lạc với Patriot Hills để họ cho máy bay đến chở về. Nhưng Patriot Hills đã thuyết phục đôi vợ chồng hãy thong thả, và hy vọng Tanya sẽ khỏe hơn ngày hôm sau.
Ngày kế tiếp, chúng tôi quyết định chia bớt đồ đạc trong sled của Tanya cho tất cả mọi người còn lại, chỉ chừa lại một số vật nhẹ trong sled của cô.
Sled của tôi đã nặng thêm khoảng 7kg. Trong khi mỗi kg đồ đạc khi kéo lâu dài là cả một vấn đề, thì nay chúng tôi ai cũng phải thêm cả 7-8 kg. Chắc bạn cũng đoán được, chúng tôi ai cũng mệt hơn ngày hôm trước rất nhiều.
Tuy sled của cô đã nhẹ đi rất nhiều, nhưng Tanya vẫn còn triệu chứng của hội chứng độ cao, và bắt đầu có thêm những triệu chứng mới.
David quyết định sẽ lấy ngày hôm sau là ngày nghỉ cho cả đoàn để Tanya có hồi phục.
Đó là ngày trước Giáng Sinh.
Đêm đó, vì có một ngày nghỉ, chúng tôi nấu thức ăn nhiều hơn một tí và tôi đã đem ổ bánh fruit cake mà tự tay tôi nướng ở nhà và mời các bạn đồng hành sang lều của chúng tôi để có một buổi tối Giáng Sinh ấm cúng trong cái lạnh cắt da của châu Nam Cực.
Không những có bánh ăn Giáng Sinh, tôi còn đem theo quà nhỏ cho tất cả mọi người và cả “cây thông” Noel (do bé cháu tôi 3 tuổi vẽ và gửi cho tôi trước khi lên đường). Đây là một đêm trước Giáng Sinh thật đáng nhớ trong đời.
Ngày Giáng Sinh và ngày 26/12, tuy Tanya đã bình phục chút ít nhưng chúng tôi vẫn đi ít giờ để Tanya có thể theo kịp trong khi chờ máy bay đến đón Tanya và John.
Cuối cùng, đến ngày 27, máy bay mới có thể đến. Chúng tôi lúc này có những cảm xúc trái chiều, vừa buồn vì họ không thể tiếp tục đi đến Nam Cực nhưng cũng mừng cho họ vì nếu kéo dài thì sức khỏe của Tanya có thể gặp nguy hiểm. Đến ngày này, chúng tôi chỉ mới đi được nửa đường.

Bây giờ đoàn chỉ còn 4 người, chúng tăng tốc rất nhanh và đến ngày 29/12, chúng tôi đã có thể thấy trạm nghiên cứu Admundsen-Scott của Mỹ ở chân trời.
Ai nấy đều mừng rỡ vì cả tuần chỉ thấy tuyết và không gì khác.
Ngày 30/12 là ngày đặc biệt đối với tôi. Chúng tôi cuối cùng cũng đến được cái điểm mà tôi ước mình có dịp đặt chân tới, 90 độ nam. Cái điểm đó không có gì đặc biệt ngoại trừ tấm bảng “Geographic South Pole”, một cây cột đánh dấu điểm Nam Cực và lá cờ Mỹ, được dựng phía ngoài trạm nghiên cứu.
Nhưng cái điểm đó chính là đích đến của biết bao nhiêu các nhà thám hiểm ngày xưa và nay, có khi bỏ mạng sống chỉ để đến một lần trong đời.
Chỉ với trợ giúp của tiến bộ khoa học cùng với kiến thức về châu Nam Cực càng nhiều như ngày nay, những người như tôi mới có thể làm những chuyến đi mạo hiểm đến nơi đây, có phần nào an toàn hơn ngày xưa.

Suy nghĩ sau chuyến đi

Khi nghĩ lại về chuyến đi, tôi cho rằng mình quá may mắn có cơ hội đến những vùng đất mà rất ít người đã đến.
Ông Mike Sharp, một nhà thám hiểm châu Nam Cưc kỳ cựu, và là một trong những người chủ của công ty tổ chức chuyến đi, đã cho tôi biết 40 năm trong nghề, ông chưa bao giờ gặp hoặc nghe nói tới người gốc Việt đi tới Nam Cực bằng chính sức lực của mình, đi bộ hay trượt tuyết.
Nếu đúng, đây là niềm vinh dự to lớn cho tôi.
Nhưng sự vinh dự và những sự nguy hiểm và mạo hiểm này không nghĩa lý gì so với hàng triệu người thuyền nhân. Họ mới chính là những người thám hiểm thực thụ.
Khi lên đường, tôi biết mình sẽ đi hướng nào, chuẩn bị thức ăn, điện thoại vệ tinh, GPS, và có mua cả bảo hiểm cùng với một trợ giúp của một công ty chuyên tổ chức những chuyến mạo hiểm cả hơn 20 năm kinh nghiệm, và nhất là có sự hướng dẫn của một người dẫn đường nhà nghề.
Khi ra đi, những người thuyền nhân hoàn toàn không biết sẽ về đâu, lênh đênh trên biển hay vượt rừng, không biết tính mạng sẽ còn hay mất trong từng giây phút.
Họ không có liên lạc, không máy định vị, không đủ thức ăn nước uống và không có một sự trợ giúp nào.
Đa số đã đến được nơi họ muốn “khám phá” nhưng cũng rất nhiều đã bỏ mạng trong cuộc hành trình nguy hiểm của họ. Tôi vinh dự vì chúng ta đã có những người thám hiểm thực thụ như vậy.
Nhật ký của Khải Nguyễn - Nguồn: BBC Tiếng Việt

Read more...

Khi nào không nên đặt tour trực tuyến?

Dulichbui's Blog - Internet mang lại tiện ích không hề nhỏ đối với các du khách mê du lịch. Tuy nhiên, theo các chuyên gia về du lịch, không phải loại hình tour du lịch nào bạn cũng nên đặt qua mạng.
Với sự bùng nổ của Internet, nhiều việc dường như không thể đã biến thành có thể. Từ việc ngay lập tức nắm bắt thông tin của bên kia quả địa cầu, hay mua hàng trực tuyến. Đối với du lịch, Internet không chỉ giúp bạn tìm hiểu kỹ lưỡng về hành trình sắp tới của mình, mà nếu muốn, bạn có thể đặt tour du lịch chỉ bằng một cú nhấp chuột. Tuy nhiên, cái gì cũng có hai mặt của nó. Sau đây là 7 loại hình du lịch bạn không bao giờ nên đặt theo phương thức trực tuyến.
1. Đi du thuyền
Cho đến nay, các đại lý du lịch theo phương thức truyền thống vẫn là sự lựa chọn tốt nhất cho những ai muốn thưởng ngoạn một chuyến lênh đênh trên biển. Tại sao vậy?
Có hai lý do giải thích cho điều này. Thứ nhất, các chủ du thuyền sẽ cung cấp cho các đại lý du lịch những mức giá mà bạn sẽ không thể tìm được ở đâu khác. Và thứ hai, việc lựa chọn đi nghỉ bằng du thuyền là một việc khá phức tạp. Bạn phải mua vé, đặt phòng, chọn địa điểm ngắm biển và còn rất nhiều dịch vụ khác trên tàu. Vì vậy, không gì nhàn nhã hơn là hãy để các công ty du lịch giúp bạn làm điều đó.


Chuyên gia về du thuyền Carmen Shirkey cho biết: “Thường thì các đại lý du lịch thường đặt luôn một loạt chỗ trên các con tàu và chia ra thành các gói dịch vụ đi kèm khác nhau từ việc đổi tiền, đồ uống và cả dịch vụ gửi tiền nữa. Vì các công ty du lịch đã thuê chỗ trên tàu hết rồi, cho nên nếu bạn đặt chỗ bằng phương thức trực tuyến, người ta hoàn toàn có thể nói với bạn là hết vé. Trong khi thực tế, nếu bạn ‘book’ vé qua một công ty du lịch, câu trả lời lại là có.”

2. Du lịch vòng quanh thế giới
Tương tự như du thuyền, du lịch vòng quanh thế giới cũng là một việc phức tạp hơn rất nhiều so với việc đặt những vé máy bay bay thẳng hay vé khứ hồi. Đấy là chưa kể đến việc bạn phải tự lên kế hoạch chọn khách sạn nào, đi thăm những đâu đối với từng đất nước. Vì vậy, đặt tour thông qua công ty du lịch vẫn là sự lựa chọn thông minh đối với loại hình du lịch này.
Là người thường xuyên đi du lịch, blogger Steven Frischling tâm sự, anh đã có vài chuyến đi công tác vòng quanh thế giới. Anh chia sẻ kinh nghiệm của mình: “Năm ngoái, tôi đã có một chuyến đi vòng quanh thế giới trong 3 ngày rưỡi. Khởi hành từ Providence, sau đó tới chụp ảnh ở Philadelphia, Frankfurt, Hồng Kông và Incheon, cuối cùng tôi lại quay về Providence. Với lộ trình như vậy, thì không có một dịch vụ đặt tour trực tuyến nào có thể cho phép bạn đi qua hành trình này. Nên cuối cùng, tôi đã phải thông qua một đại lý du lịch.”

3. Nếu bạn là người bận rộn
Làm việc với một công ty du lịch biết rõ sở thích của bạn, bạn có thể nhanh chóng tìm được một lộ trình phù hợp với bạn trong những kỳ nghỉ tiếp theo mà chẳng tốn thời gian tìm kiếm.
Anh Patricia Pinkney, nhân viên một hãng đồ nữ trang đã đưa ra lời khuyên dựa trên vốn kinh nghiệm của mình: “Nếu bạn là một người bận rộn mà lại không thích nghiên cứu dịch vụ trực tuyến và đang mong muốn tới bãi biển Copacabana ở Caipirinha. Tại sao bạn lại không nhờ một đại lý du lịch nhỉ? Trong trường hợp này, bạn sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian, nhưng những dịch vụ mà họ mang lại cũng rất giá trị.”

4. Nếu bạn ít lướt web
Nếu bạn đọc bài viết này online, rất có khả năng kinh nghiệm này không áp dụng cho bạn. Nhưng theo bà Karina Goldrajch – nhà đồng sáng lập ra công ty an ninh GenMobi Technologies cho biết mọi người không nên lựa chọn phương thức đặt tour du lịch trực tuyến nếu họ chưa có kinh nghiệm về việc đó, và đặc biệt là khi chuyến đi sắp tới của họ là một kỳ nghỉ đặc biệt như dịp kỷ niệm hay tuần trăng mật.
Ngay cả khi bạn đã có kinh nghiệm đặt vé qua mạng trước đó, bạn cũng nên nghĩ kỹ trước khi có quyết định đặt tour trực tuyến một lần nữa. Ngoài ra, Kaira cũng nói thêm: “Nếu bạn nghĩ trang web đó có vẻ đáng nghi, hay là có vẻ ổn, thì có lẽ là như vậy. Tóm lại, hãy trông đợi vào linh tính của mình khi lựa chọn đặt tour qua loại hình này.”

5. Du lịch nước ngoài
Đi du lịch trong nước đặt vé trực tuyến đã là một chuyện. Tuy nhiên, nếu bạn đến một quốc gia mà tên của đất nước đó, bạn cũng không thể phát âm. Hãy cẩn thận! Trong trường hợp này, hãy tránh xa máy tính, ít nhất là khi bạn đặt tour. Tìm một đại lý du lịch chuyên về đất nước nơi bạn chuẩn bị tới.
Tonya Fitzpatrick, một tổ chức sản xuất chương trình trên radio đã thấm thía bài học này khi cố gắng giúp đỡ một người trong nhà mình và một đồng nghiệp khi họ đặt tour tới Costa Rica bằng phương thức trực tuyến. Chị cũng chia sẻ: “Một chuyến đi nước ngoài là một kinh nghiệm rất khác chuyến đi trong nước. Có nhiều chi phí mà bạn không lường trước hết được. Và kết quả là số tiền có thể lên cao hơn, nếu bạn đặt trực tuyến”.

6. Du lịch “mạo hiểm”
Đây là những chuyến đi không dành cho tất cả mọi người, ví dụ như việc bạn tự mình leo lên đỉnh Phan Xi Phăng mà không đi theo đường mòn chẳng hạn. Hay là việc bạn đi thuyền tới bờ biển British Columbia và Alaska.


Theo kinh nghiệm lâu năm của chị Maureen Gordon, hướng dẫn viên du lịch của hãng du lịch mạo hiểm Maple Leaf thì: “Khi tôi nói chuyện với một vài người về một tour du lịch mạo hiểm trên điện thoại, tôi có thể chắc chắn là chuyến đi sẽ ổn với họ thôi. Nhưng sự thật lại rất khác khi bạn đi cùng họ và 8 người khác nữa ở độ cao 92 feet giữa nơi hoang dã chẳng hạn. Bạn chắc chắn không muốn nghe thấy người khách hàng mình khóc thét lên hay la oai oái vì khiếp sợ. Vì vậy, tốt nhất hãy gặp một đại lý du lịch để nghe họ tư vấn kỹ trước khi khởi hành một chuyến đi như vậy.”

7. Vào những dịp đặc biệt
Một tuần trăng mật, một dịp họp lớp hay một lễ kỷ niệm đều nằm trong loại này. John Peters, Giám đốc Công ty dịch vụ du lịch Tripology ở New York cho biết: “Các cặp vợ chồng mới cưới vừa trải qua rất nhiều lo lắng cho đám cưới. Tuần trăng mật là một dịp họ cần chăm sóc lẫn nhau, chứ không phải là lúc bạn lo lắng về những danh sách rất dài những việc cần làm.”
Trong những dịp đặc biệt như thế này, một đại lý du lịch có thể giúp bạn biến kỳ nghỉ của bạn trở nên hoàn hảo.
Ngoài ra, có một kinh nghiệm khác trước khi quyết định đặt chỗ cho kỳ nghỉ sắp tới, hãy chia sẻ và lấy ý kiến tư vấn của một chuyên gia về du lịch.
Sheryl Kayne, tác giả của cuốn sách "Tình nguyện viên du lịch vòng quanh nước Mỹ” đưa ra lời khuyên rằng bạn không bao giờ nên đặt vé trực tuyến trước khi kiểm tra thông tin với một công ty du lịch. Điều này cũng hoàn toàn đúng đối với bất cứ ai đang xem xét một chuyến du lịch tình nguyện. Giống như một chuyến du thuyền thường phức tạp hơn nhiều so với các tour du lịch khác. Theo tác giả cuốn sách, bạn chắc chắn “cũng không muốn đặt một chuyến đi mà chưa biết hết những yêu cầu và điều kiện của chuyến đi đó.”



Theo Tribune Media Services, Toquoc

Read more...

Lễ hội văn hóa xuân tại Cao Lãnh – Đồng Tháp

Dulichbui's Blog - Với chủ đề “Hà Nội - Ngàn năm văn hiến, Đồng Tháp - Trăm năm sen vàng”, Lễ hội văn hóa xuân được tổ chức từ ngày 14 - 16/2/2010 tại công viên Văn Miếu (thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp) nhân dịp Tết Canh Dần 2010, kỷ niệm 190 năm thành phố được mang tên Cao Lãnh, đặc biệt Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội, hứa hẹn nhiều điều hấp dẫn, mới mẻ cho người dân vùng Nam Bộ cũng như du khách tham quan vui xuân.
Theo Ban tổ chức, lễ hội bao gồm nhiều hoạt động văn hóa - nghệ thuật, triển lãm nhằm giới thiệu những thành tựu văn hóa, kinh tế - xã hội của Cao Lãnh - Đồng Tháp như: chương trình đờn ca tài tử Nam Bộ; khu triển lãm ảnh đẹp về Cao Lãnh; khu triển lãm cây cảnh, hoa mai, bon sai, cá kiểng, gà kiểng – những sản vật nổi tiếng của đất Cao Lãnh và thưởng thức các tiết mục múa lân–sư–rồng…


Bên cạnh đó, với ý nghĩa hướng đến Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội, tại lễ hội sẽ có các hoạt động tái hiện hình ảnh Thủ đô ngàn năm văn hiến, trong đó, nổi bật là hoạt động trang trí đường hoa xung quanh khu vực công viên Văn Miếu và trưng bày mâm ngũ quả khổng lồ với đường kính 14m, chiều cao 4m - quy tụ tất cả những loại trái cây Nam Bộ và ngôi chùa Một Cột của Hà Nội sẽ được đặt ở giữa mâm trái cây này, xung quanh dát những tấm phù điêu làm bằng ngũ cốc như: hạt gạo, đậu, ngô... mang ý tưởng hòa quyện văn hóa 2 miền Nam, Bắc.


Người dân vùng Nam Bộ và du khách cũng sẽ có dịp cảm nhận và hướng về một Hà Nội cổ kính thông qua biểu tượng Tháp Rùa, Hồ Gươm, cuộc thi vẽ tranh với chủ đề “Hà Nội trong mắt em”…Ngoài các hoạt động trên, lễ hội còn có một số hoạt động khác như: xác lập mâm ngũ quả là kỷ lục Guiness Việt Nam, giới thiệu nghệ thuật thư pháp, trà đạo, biểu diễn máy bay mô hình, trưng bày sản phẩm của các doanh nghiệp Việt Nam nhằm kêu gọi người dân tích cực tham gia cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam”.




Dulichbui's Blog (Theo Vietnamtourism)

Read more...

Nhanh tay nhận lì xì đầu năm từ Dulichbui's Blog


Dulichbui's Blog - Chỉ còn hơn nữa tháng nữa là Xuân Canh Dần 2010 sẽ đến, không khí của một mùa xuân mới đang tràn ngập nơi nơi,….
Để chào đón xuân mới 2010, đồng thời cũng để tri ân bạn đọc trong năm qua đã cổ vũ, ủng hộ Dulichbui’s Blog, Ban biên tập Dulichbui’s Blog xin gửi đến các bạn 30 phần quà lì xì đầu năm cho 30 bạn may mắn nhất nhanh tay gửi email về địa chỉ:
info@dulichbui.org hoặc dulichbonmua@gmail.com

Nội dung email ghi rõ:
Họ và tên:
Ngày tháng năm sinh:
Nơi ở:
Nội dung khác (không bắt buộc).

* Chú ý: Tiêu đề (subject) email ghi rõ: Đăng ký nhận li xì đầu năm (viết không dấu hay có dấu đều được).

Mỗi phần quà lì xì sẽ là một cuốn Ebook cẩm nang hướng dẫn du lịch tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Phần quà sẽ được gửi đến các bạn qua email (file đính kèm) trước ngày 1 tháng 3 năm 2010.
Chúc các bạn có một mùa xuân an lạc!
Nguyễn Tùng Lâm

Read more...

Những điều các hãng hàng không không muốn bạn biết!

Dulichbui's Blog - Đôi khi, bạn cảm thấy may mắn khi mua được một vé máy bay với giá chỉ khoảng 20.000đ. Nhưng hãy cẩn thận, đi kèm theo chiếc vé đó là rất nhiều loại phụ phí mà chỉ có các hãng hàng không mới nghĩ ra được.

Các hãng hàng không luôn tìm mọi cách để bạn phải trả thêm tiền với đủ mọi loại phí: phí xăng dầu, phí gửi hành lý, phí nước uống, phí làm thủ tục tại sân bay, phí chăn và gối đầu, phí trúng giải cho các tấm vé máy bay miễn phí. Và vì thế mà chắc chắn họ không muốn bạn biết các cách để khỏi phải trả phụ phí khi đi máy bay.

* Nước uống: Theo quy định, bạn không được đem chất lỏng, kể cả nước uống qua cửa kiểm tra an ninh. Nhưng đâu ai cấm bạn mang theo một cái chai không! Với cái chai đó, bạn có thể lấy nước từ các bình nước trong sân bay (đặc biệt tại châu Âu các bình nước rất vệ sinh).

* Hành lý: khi mua vé máy bay trên mạng, nếu bạn không cẩn thận khi chọn loại hành lý kí gửi, bạn có thể sẽ phải trả thêm tiền rất nhiều so với tiền vé. Một lời khuyên cho bạn là chỉ nên đi người không và gửi hành lý qua dịch vụ bưu điện. Nhưng đây không hẳn là cách tốt nhất. Tiết kiệm và hiệu quả hơn cả vẫn là sắp xếp đồ đạc khoa học, gọn nhẹ, và chịu khó cầm theo lên máy bay thay vì kí gửi.

* Các yêu cầu gối, chăn (thường áp dụng trên các tuyến bay dài): Đừng quá vô tư yêu cầu gối, chăn trên máy bay rồi có khi giật mình “há họng mắc quai” vì phải trả thêm 7 USD phụ phí. Tốt nhất là bạn nên hỏi cẩn thận tại quầy làm thủ tục xem bạn có được nhận gối chăn miễn phí không, để nếu có nhu cầu thì bạn còn có thể tự trang bị cho mình.

* Tham khảo thông tin kỹ lưỡng: Khi đi du lịch nước ngoài, thường các hãng máy bay giá rẻ thường ở xa trung tâm, do đó bạn sẽ phải tiếp tục lên xe buýt của các hãng hàng không để đi từ sân bay về trung tâm. Đôi khi, giá xe bus đắt gấp mấy lần giá vé máy bay. Trước khi quyết định đặt vé hãy tìm hiểu thông tin về địa điểm sân bay, làm các phép tính xem chiếc vé máy bay đó có rẻ như bạn đã tưởng hay không.

* Hãy đề phòng những chiếc vé miễn phí: Nhiều hãng máy bay tung chiêu khuyến mãi bằng cách mở các cuộc thi để bạn có thể trúng vé miễn phí. Tuy nhiên, khi đã trúng thưởng rồi, bạn lại được yêu cầu trả thêm tiền với lí do: vé trên không bao gồm các loại phí phi trường, phí xăng dầu (với giá cộng lại cũng ngang ngửa một chiếc vé bay mua bình thường). Đây là một cách để tăng số lượng người đi du lịch bằng việc đánh vào cảm giác “được trúng thưởng mà, không đi cũng tiếc”. Tóm lại, hãy chắc chắn là bạn biết đầy đủ chi tiết giá cả phải trả thêm trước khi quyết định có lấy chiếc vé “free” này hay không.


Theo Baomoi

Read more...

Ngắm núi Avatar tại Trung Quốc

Dulichbui's Blog - Vừa qua chính quyền thành phố Trương Gia Giới (Zhangjiajie) thuộc tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc đã quyết định đổi tên một ngọn núi tại thành phố này thành Avatar hallelujah mountain - trùng tên của một bộ phim bom tấn đang làm mưa là gió trên khắp thế giới do James Cameron làm đạo diễn (đạo diễn bộ phim nổi tiếng Titanic).
Ngọn núi được đổi tên vốn được gọi là "South Pillar of the Heaven" hay "Pillar between Heaven and Earth" là một ngọn núi đá cát thạch anh cao khoảng 1.074m so với mực nước biển, nhìn từ xa ngọn núi này có hình dạng giống ngọn núi Hallelujah xuất hiện trong bộ phim Avatar.
Dư luận cho rằng đây là một chiêu PR của chính quyền thành phố Trương Gia Giới nằm thu hút khách du lịch, các nhà kinh doanh dịch vụ du lịch quốc tế Trung Quốc thì tung ra chiêu mời gọi du khách tham gia "Chuyến du hành tuyệt diệu đến với vùng ngọn núi nổi hay Avatar - Pandora";... Tuy nhiên theo ông Ding Yunyong giám đốc văn phòng du lịch thành phố Trương Gia Giới thì việc đổi tên ngọn núi được xem như là việc bảo vệ quyền riêng và bảo vệ giá trị của ngọn núi như là một di sản thiên nhiên thế giới...
Đạo diễn bộ phim Avatar, James Cameron thì nói rằng những ngọn núi nổi trong phim Avatar được lấy cảm hứng từ các ngọn núi ở dãy Hoàng Sơn tỉnh An Huy, Trung Quốc.
Đáp lại động thái trên, cư dân mạng Trung Quốc đã phát động một cuộc tẩy chay điểm du lịch này trong 1 ngày. Một bạn trẻ viết "những cán bộ có biết xấu hổ hay không, tại sao không đổi tên Trương Gia Giới thành Avatar luôn đi."
Dưới đây là một số hình ảnh của ngọn núi mới được đổi tên Avatar hallelujah cùng một số ngọn núi khác ở thành phố Trương Gia Giới


Nguyễn Tùng Lâm
Ảnh: Internet

Read more...
/

TOUR BỤI

BÀI MỚI NHẤT

TIN TỨC

  ©Bản quyền 2008 - 2009 Dulichbui's Blog.

Liên hệ: 51 Quốc Hương, Thảo Điền, Q.2, Tp.HCM - Hotline: 0985792559 - Email: info@dulichbui.org